Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn searching

[Searching] Chương 4

Hình ảnh
Chương Bốn Grimmjow sải bước dọc những dãy hành lang đầy bực bội khi những lời của Orihime tự động lặp lại trong tâm trí anh: "Thế tức là tôi vẫn được trả ơn một lần nữa vì đã hồi phục cánh tay anh tận hai lần phải không?" Lông mày anh thậm chí còn nhíu tợn hơn mọi khi. Sao cô ta phải nói như thế chứ?! Nếu như có điều gì đó anh căm ghét hơn cả bại trận, thì đó là việc anh biết mình mắc nợ một ai đó. Anh ghét việc chịu ơn không kém gì việc ban ân huệ. Anh đứng một mình, tách biệt khỏi tất cả những kẻ khác. Anh hành động hoàn toàn độc lập, và anh hài lòng với chuyện đó. Grimmjow đạp mở tung cánh cửa phòng Orihime, bấy giờ đã quen với phản ứng kinh ngạc của cô gái. Anh trừng mắt nhìn cô hằm hằm, trong khi cô đứng im bất động, có lẽ đang chờ đợi anh nói lí do tại sao tới đây. Cuối cùng, anh quay mặt đi. "Cô muốn cái quái gì đây?" anh hỏi, có phần nhẫn nhịn một cách miễn cưỡng, vẫn cau mày hết cỡ.

[Searching] Chương 3

Hình ảnh
Chương Ba Khi một người bị biệt lập trong một căn phòng, không có việc gì làm, ở một nơi màn đêm chế ngự vĩnh viễn, không lạ gì nếu xuất hiện cảm giác ngày và đêm trộn lẫn vào nhau. Tới giờ, Orihime đã mất hẳn khái niệm về thời gian, thậm chí không biết mình ở Hueco Mundo được bao nhiêu ngày rồi. Ngước lên nhìn vầng trăng lơ lửng bất biến, những suy nghĩ về bạn bè là điều duy nhất ở bên giúp cô xua đi nỗi cô đơn. Rangiku-san và Toushirou-kun... Hai người có còn ở căn hộ của cô không nhỉ? Không biết họ có nhớ đổ rác đúng giờ không? Ishida-kun... Cậu ấy nghỉ học ở trường cũng một thời gian rồi. Liệu có sao không? Cậu ấy đã đến lớp chưa nhỉ? Sado-kun... Được Urahara-san huấn luyện không biết cậu ấy có mạnh lên không? Tatsuki-chan... chắc giờ cô ấy đang lo lắm...

[Searching] Chương 2

Hình ảnh
Chương Hai Orihime ngồi lặng đi trên chiếc ghế bành trắng to quá khổ đã một lúc kể từ chuyện vừa xảy ra với Grimmjow. Sau khi được cô hồi phục vết thương, hắn lập tức rời đi, không quên bỏ lại cho cô một lời đe doạ: "Ta không nghe lệnh ai hết. Nếu cô hé ra tiếng nào về chuyện này, ngay cả Aizen cũng không cứu nổi cô đâu." Cô cảm thấy lời đe doạ của hắn là quá thừa thãi. Cô đâu định nói ra. Và đằng nào cô cũng không có ai để nói. Ai lại đi tin lời cô cơ chứ? Mải suy nghĩ, cô đã hoàn toàn quên mất về chỗ thức ăn cũng như một lời đe doạ khác trước đó, cho đến khi chính người đã nói ra điều ấy quay trở lại phòng. Cô mở to mắt nhìn trân trân Espada số bốn, tất cả những ý nghĩ về cánh tay đứt lìa bất chợt được thay thế bằng nỗi sợ hãi bị ép ăn.

[Searching] Chương 1

Hình ảnh
Chương Một Anh chạy trên những con đường đêm đầy hỗn loạn, những tiếng gào thét hoà lẫn với âm thanh chát chúa của kim loại va vào nhau. Không khí nồng nặc mùi máu tanh. Xác của các samurai và dân thường la liệt khắp nơi. Chiến tranh đang nổ ra. Anh hướng ánh mắt nhìn về phía lâu đài có tường bao quanh: đó chính là nơi anh cần phải đến. Khi anh ngước lên, cả kiến trúc đồ sộ của lâu đài đã bị ngọn lửa nuốt chửng. Trong lúc anh còn đang sững sờ nhìn trân trân vào nó thì bên cạnh anh, một giọng nói điềm tĩnh và bình thản vang lên. "Tôi sẽ tìm cô ấy." Anh quay đầu về phía vừa phát ra giọng nói, một võ sĩ samurai khác, cũng đang nhìn lên ngọn lửa cháy rừng rực. "Tôi đi với cậu," bất giác anh cất tiếng. "Không được. Cậu đang bị thương." Người kia liếc nhìn vai anh.